Dealing with myself

Tạm đặt cái tít nghe cho hoành tráng vậy vì nghĩ bản thân cần phải thay đổi, bắt đầu từ những việc nhỏ nhỏ, mỗi ngày sẽ note vào để cái trí nhớ tồi tàn tạ này nhớ mà làm.

1. Thức dậy lúc 6h sáng và đi ngủ lúc 11h tối, xin thưa, đây là điều khó nhất đối với cú đêm như mình :((

2. Sắp xếp time table cho việc nhà, việc học mỗi sáng vào phải hoành thành trước lúc đi ngủ. Tính mình hay để mọi việc dồn ứ, nước đến chân mới nhảy, tính xấu phải bỏ, phải bỏ

3. Mỗi lần ra đường trước 6h chiều đều phải xài kcn, không được lười nữa nghe chưa

4. Đem bình nước đi học mỗi ngày, hôm nào quen đem toàn uống trà sữa thay nước->nổi mụn, hu hu

còn tỉ việc để đưa cái con người bất trị như mình vào nếp sống khoa học, đường còn dài, sẽ không vội.

Mai 6h dậy nha, cha má ơi :(((((

Image

 

Bonus thêm cái background desktop mới đổi. Lúc này được tí tuổi nên bày đặt sợ, cái này cũng sợ cái kia cũng sợ, chẳng bù thời trẻ trâu chẳng sợ trời sợ đất. Bởi, để cái này cho bớt sợ, hé hé.

Advertisements

Nhớ nhà!!!

Lúc này cuộc sống mình cứ nhạt nhạt thế nào đó, thật ra mọi chuyện vẫn diễn ra như cân đường hộp sữa, mà sao nếm hoài không có vị chi !!!

Sáng nay, sau khi ăn trưa, 4 đứa vô Woobee ngồi uống trà sữa như thường lệ. Trước nỗi khổ final đang đặt ra trước mặt, quyết tâm không than thở, 4 em rần rần về những chuyện linh tinh ngoài chuyện học.

TC: Hôm qua đt về nhà, má hỏi nhớ nhà hông ???

N: Rồi nói sao

TC: Tự nhiên lúc đó đơ đơ, hỏi lại má, nhà hả, xong trớt quớt má nói thôi hiểu rồi :))

C & Z (cùng đồng thanh): Nhà là gì !!!

Nói xong 4 đứa nhìn nhau cười ngặt nghẽo, y như khùng.

Ở đây, chẳng biết 4 đứa này có nhớ nhà không chỉ biết tụi nó sáng dậy phải suy nghĩ hôm nay có đi học không, giờ này đi mrt có đông không, chút có mưa không (để giặt đồ và phơi đồ), hôm này bài làm gì, chút nữa ăn gì, tới ngày đóng tiền các loại chưa, cuối tháng còn tiền không, v.v…Một ngày ngủ dậy với nhiều điều phải suy nghĩ, nháy mắt qua lại là hết ngày lại đặt lưng xuống giường với những suy nghĩ chưa thông. Tá lả thứ cuốn một ngày trôi qua, nhìn qua nhìn lại, hôm nay chưa kịp nhớ nhà, ai hỏi chẳng lẽ nói dối, chậc.

Nói gì đây, viết gì đây !!!

Image

Lâu quá không lăn lộn bên này, tiếp theo sau đây là màn đổ thừa hoàn cảnh…1 2 3 zô…

Vâng, tình hình là trong 5 tuần vừa qua, bé vừa bắt đầu một cuộc sống mới, tự lập (về mặt tinh thần thôi) ở một chỗ khác. Chỗ mới tức nhiên cũng có con người mới, kèm cả người cũ nhưng đôi khi ta cũng thấy mới, ắt sẽ có nhiều chuyện mới. Đáng lẽ những chuyện như vậy phải ghi lại, để sau này có tuổi nhìn lại, thì ra tuổi trẻ mình là đây. Người phụ lòng trời, sóng đẩy thuyền đi, đến giờ suy nghĩ đó vẫn chưa bắt tay vào vì nhiều lí do chủ quan và khách quan. Thế đấy.

Than thở đã xong, quay lai vấn đề chính. Blog này mới đầu mình mở ra với suy nghĩ để tập hợp review của mình về skincare, make up, stuff và quán xá mình hay la cà. Sau này mình lại ghi thêm về những gì diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của mình (nhưng làm biếng nên chưa nhiều). Hiện tại bản thân đang đứng giữa 2 dòng nước, không biết trôi tiếp hay rẽ một hướng nào khác. Con người rất kém trong việc 2 lựa 1 (nếu 4,5 lựa 1 thì mình rất nhanh, chẳng hiểu sao).

Có cái này muốn xin ý kiến một số bạn có theo dõi blog mình. Về văn nói, mình tương đối dong dài nên văn viết cũng như vậy. Bị chê nhiều lần mà không bỏ được, vì mình thích có đầu có đuôi. Dạo này đọc bài nhiều bạn viết thì lại thấy ngắn, gọn, xúc tích hơn mình nhiều nhiều lần, đâm ra hận bản thân. Mọi người đọc có thấy Cei viết lê thê và buồn ngủ quá không vậy, vì thường Cei viết rất theo cảm tính, không đong đo hay suy nghĩ nhiều nên nó thành ra vậy. Chẳng biết sao nữa !!!

Còn nữa, sao mình trăn trở về cái giao diện này quá, kiểu như nó không friendly cho người đọc hay sao, mà nhiều người đọc xong, thắc mắc toàn bay ra Y!, pm wtt hoặc mr để hỏi và xin tư vấn vậy, huhu chắc đồ free nó cũng hạn chế, nhưng mình vẫn chưa tìm được cái nào ưng í để móc tiền 😦

Review Mặt trời đỏ Akataiyo và Shopping haul

Hôm nay thức dậy sớm hơn mọi ngày chút vì có hẹn đi ăn trưa (ăn trưa mà dậy sớm là hiểu nướng khét cỡ nào rồi nha), luôn tiện ghé nganh bank lấy lại tk i-banking còn 5′ nữa đến giờ nghỉ chưa nên mấy anh bvệ k tiếp mình =.=.

2 đứa trưa nắng 12h đi ăn món Nhật, xài voucher này nè.

Quán nằm ngay vị trí đắc địa, dân chúng gọi là ‘golden land of HCM city’ (nhắc vụ golden land nhớ tới đợt làm bài Public space design bà cô ng` Sing hỏi mình tại sao chỗ này là đất vàng :))). Chính vì vậy mà chỗ gởi xe cũng rất hạn chế, vì mặt tiền quán nhỏ nên chỉ để trước được độ 10 chiếc xe máy thôi. Bạn gái nào chạy tay ga, thì vòng qua Seameo gởi luôn, vì lề đường ko có dốc lên. Đứng trước cửa quán chỉ có 1 chú bảo vệ, thái độ hững hờ, hỏi gì cũng trả lời nhát gừng. Thôi kệ, trưa nắng, mình còn mệt huống chi người ta lớn tuổi.

Hai đứa vô đến quán khoảng chừng 12h30, quán khá đông, ăn trưa mà cũng có nhiều người book trước lắm nên tụi này vô may mắn là còn đúng 2 chỗ ở quầy bar luôn. Voucher được chọn một trong 2 set mì ramen và sushi thì cả 2 đều chọn sushi. Quán đông nhưng phục vụ tương đối nhanh, đợi khoảng 10′ thì có ăn, trong lúc đợi ngồi xem thợ và chị chủ làm sushi cũng vui.

Đây là phần tụi mình chọn

Phần này bao gồm:

Xà lách, trứng trộn sốt mayonaise -> mặn mặn, béo béo, chua chua -> ăn vui, thích kích vị giác

Gà tẩm bột chiên giòn, ăn chung với sốt (theo thiển cận cá nhân mình là teriyaki) -> không nóng nhưng ăn ổn, vẫn còn dòn, ăn không ngán, sốt vừa miệng

Soup Miso bao gồm đậu hủ và rong biển -> canh nêm nếm vừa ăn, nóng hổi, nhưng mình thấy không đặc biệt

Trứng hấp kiểu nhật (Chawan Mushi), món này nhìn giống giống bánh flan hen. Cơ bản là lớp trên là trứng hấp, mềm mịn, và rất béo, phía dưới gồm gà, tôm, mực, nấm đông cô (mỗi thứ 1 miếng thôi). Mình không hợp khẩu vị béo và ăn món này cuối cùng nên thấy ngán quá, không thích gì hết.

Set sushi bao gồm 3 loại cá, cá hồi, cá ngừ và loại trắng trắng là cá gì không biết, nhưng cá khá tươi, cắt miếng không dày không mỏng. Phần trứng thì ăn khá là ok, trứng vừa ăn, không mềm quá cũng không chính quá. Bạch tuộc cũng tươi ngon, mềm. Mình không thích ăn mực, mà mực sống càng ớn, nên trăn trối nhai cho qua chuyện chứ không cảm nhận gì đâu, huhu. Phần Roll ăn cũng khá ok, bên trong có bơ, rau với gì đó mà ăn quên để ý.

Cảm nhận chung về set này thì các món sống khá tươi. Nắm cơm chặt tay, vừa miệng ăn – tức là vừa đủ to để đưa vào miệng hết cả nắm, 1 bit size. Mình thích như vậy, mình ghét chỗ nào nắm to, cắn đôi thì không đã, nguyên cục to quá thì há mồm mất duyên con người ta, hịhị. Có một điều quan trọng mình không ưng là cơm ở đây dẻo quá, hay phải nói là hơi nhão một chút so với khẩu vị của mình. Ngoài ra thì set này mình thấy khá ổn với giá 80k và mặt bằng chung của quán. Con trai ăn hết set này cũng bảo đảm tương đối no cái bụng (còn đói con mắt thì ko dám nói trước, hehe). Ăn xong còn cho mỗi đứa 3 trái vải, hình như vải đầu mùa, hạt nhỏ, thịt ngọt, ăn mát gì đâu.

Chủ quán nói giọng Bắc lơ lớ, thiển cận tí đoán chị ấy là người Nhật luôn. Ra vô thấy nhiều nhân viên văn phòng lắm, lúc mình ăn có 1 cặp chưa đặt chỗ trước phải đứng đợi (hết ghế ngồi đợi lun í) nên ai đi đông nên book trước, mà đi nhiều thì book được phòng riêng nữa.

Đây là một deal ok, đáng tiền, đáng để thử nếu bạn yêu thích Nhật Bản nhưng không yêu cầu quá cao nhé ^^!

Đối với một đứa dậy trễ, ăn sáng ăn trưa gộp chung như mình thì ăn xong set này chỉ muốn bội thực í, 2 đứa đành vận động bằng cách dạo Vincom ;)).

Mùa sale nên lại tự cho bản thân mình hưởng thụ 1 chút, ngụy biện trước khi ra đi, haha.

Gap sale rất to, cái chỉ còn size to thì sale rõ nhiều, còn size nhỏ thì sale ít ít (cỡ 30%), không sơ múi được gì, chỉ thích mấy cái áo len mà tự dặn mình kìm lòng đấy =.=

Charles n Keith sale end season thôi, vớ vẩn vài thứ. Anh bán hàng thì mặt ngáp ngủ không muốn bán cho mình. So với bên Sing, CnK Vn ko đủ mẫu, đủ màu và size bằng. Đợt trước đi Sing mình mua cho mẹ cái ví cầm tay, giá chênh lệch so với showroom bên này khoảng đâu 200k. Nhân viên nam đa số rất kém, dở hơi và không nhiệt tình.

Accessorize ko sale, bùn, hè này bọn nó có nhiều jumpsuit màu mè làm mình có tí động lòng :((

Lượn Vincy thì mua được 1 cái quần ngủ dài, 2 bộ đồ ngủ dài, 1 em chíp, ban đầu mình chỉ tính mua chíp thôi, mà chị nhân viên nhiệt tình và dễ thương nên mình bị dụ kha khá thứ, huhu. Toàn đồ sale cả thôi, thích mấy bộ short 2 dây, mà chuẩn bị ngủ máy lạnh nên phải mua quần dài, áo tay dài, rõ khổ =.=

Xong lại lượn Mango. Sale cũng to to nên dân chúng đông lắm. Cũng vớt được 2 cái áo, đáng lẽ thích 1 cái đầm nữa mà staff dán lộn giá thành ra không đủ tiền mặt, tháng này không dám cà thẻ nữa, huhu. Không biết làm sao sống xót qua cái mùa sale này đây hả trời.

Chiều chiều ai về nhà nấy. Tối lại đi qua chị Thư lấy mấy món Urban Decay order từ đợt trước, xong tụ tập phá lấu và cà phê. Hết ngày, bây giờ đang mỏi cổ và cbị lên giường.

Ôi, 4 ngày nữa

[Đồ đem giặt hết rồi, mai up hình sau]

Ngày chủ nhật của em

Truyền thống muôn thưở, chủ nhật chỉ có 2 option:

. Ờ nhà ngủ nướng xong trưa cả nhà đổi gió bằng các món lẩu, nướng, né,…

. Lên bà nội tụ tập ăn chực và nhậu nhẹt

Hôm nay thì 7h sáng nhà đã cúp điện, và cái option 2 được sếp daddy nhắc từ tối t7 được thực thi một cách nghiêm chỉnh :))

Cả nhà đi ăn sáng ở gần gần nhà, được sếp lớn là quảng cáo ngon lắm mà mình thấy cũng thường. Quán của người Hoa, bán các loại mì và sủi cảo, sáng chủ nhật đông nghẹt.

Bàn ghế hơi chật chội nên tác nghiệp k thoải mái, 5′ đầu lên được mấy thứ này

Tỏi ớt ngâm chua và kính thưa các loại ớt

10′ sau lên 2 tô này

Mì sủi cảo cật của con mập…tui k ăn đc cật

Mì sủi cảo sườn của sếp

…tô của bé đơn giản nhất…lên sau cùng sau thêm 15′ đợi chờ

Mì sủi cảo

Nước uống ở đây đa dạng với mấy loại hồng trà, trà sữa, lúc bước vô quán mình nghe bị mùi trà phảng phất ấn tượng -> suy nghĩ non nớt -> trà ở đây ngon nè

Trà sữa bách hương đó, biết gì ko, tùm lum hương vị.
Tui uống nghe mùi đào + mãng cầu
Con mập uống nghe mùi chanh dây
Mẹ tui uống nghe mùi bưởi =))
=> dở ẹt :((

Giá tiền không mắc lắm so với mặt bằng chung và lượng đồ ăn. Không gian chật chội nhưng sạch sẽ, có máy lạnh, phục vụ lúc nhanh lúc chậm. Nước lèo trong (bỏ nhiều tóp mỡ quá), sợi vì dai, vừa ăn, cục sủi cao to, chất lượng, có nguyên 1 con tôm dù k mập nhưng tất cả mùi vị hòa quyện lại chưa nổi bật thì phải. Chất lượng đồ ăn tạm ổn nhưng lượng đồ ăn quá nhiều ->ăn no mà vẫn còn cỡ 1/3 tô -> tiếc tiền -> cố gắng ăn -> no quá, bực -> dở. Triết lí ăn uống của mình rất đơn giản, há há.

Ăn xong cả nhà về nhà bà nội thẳng tiếng. Sinh nhật Nội được tổ chức sớm mấy ngày vì mình sắp đi, mấy thằng em mua bánh kem mà lấy lộn số tuổi, thành ra 80t mà có số 8, ko có số 0, sáng kiến của mình lấy trứng gà thay cho số 0 được áp dụng, hihi.

Có từng thấy cái bánh kem xì tin nv chưa

Bông giấy của nhỏ em họ làm. Kể ra bên nội mình ai cũng khéo tay, ba và 2 cô mình đều biết vẽ biết may, con cháu trong nhà thì bh có 2 đứa đi theo design, sắp thêm 1 đứa nữa, 1 đứa biết may và múa, con nhỏ này học Sư phạm mà cũng biết làm bông làm cỏ nữa. He he hên là mình cũng được duy truyền ti tí ;)).

Chết chưa…quên quét mạng nhện trước khi chụp :))

Con chó đốm

Ai thích chó đốm tui k thích, phá như quỷ 😦

Kết thúc nửa ngày chủ nhật, trở về nhà với nguyên bao vải vụn xin về làm nơ.

Chào thứ 2, 5 ngày nữa…

Phải tại thời tiết !!!

Dạo này mình cứ lười sao đó

Tinh thần và cảm xúc cứ y chang thời tiết, làm cái gì cũng dễ nản dễ chán, kết quả là mọi thứ liền dẫm chân tại chỗ

Đã gần hết tháng 4, có nghĩa là gì ? Gần đến tháng năm rồi đó, thương thì nhà có 2 cái sinh nhật trong tháng này, 1 già 1 trẻ. Giờ thì còn 1 trẻ thôi 🙂

Nhưng bây giờ cũng ko cưng chiều bản thân được nữa, tháng 7 đến bây giờ.

  • Tạm thời hô hào 1 tí, hy vọng có thể đưa bản thân lại vào quy củ, chậc chậc
  • Dậy lúc 7h sáng và đi ngủ trước 12h
  • Bắt tay vào ôn luyện
  • Chuẩn bị cho Garage sale đợt tháng 5, lúc này up bài muare cũng cần tiền, thôi thuê mặt bằng làm 1 ngày cho xong. Thử làm salewomen phát nhở
  • Trả bài review: Skincare routine (cái này lắm và chi tiết quá thể), Lipbalm
  • Tìm nhà và lên list ti tỉ thứ cần mua

Vâng, hôm nay than lần cuối thôi nhé 😦

Dạy con theo Tây !!!

Nghe có vẻ rất sính ngoại, nhưng đọc rồi hãy nói…

Bài này chắc không là có gì là mới, nhưng đọc đi đọc lại vẫn thấy hay.

Mình thì không có ý định lấy chồng sớm ngay cả không thích đẻ con, nhưng cứ để đây, biết đâu được, đến bh thì ít dám nói chuyện xa xôi lắm rồi :)).

—————————————————

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…

(Sưu tầm)

Hôm nay thứ 2 ngày 20/02/2012, kể ra cũng đẹp nhưng tính ra cũng không đẹp mấy.

Sáng sớm đang mơ một giấc đẹp thì sms ầm ầm, buồn rầu lắm. Lúc này daily routine của mềnh thiệt là thoải mái, dậy lúc nào, ngủ lúc nào chẳng ai mắng, trừ việc đêm nào bị bắt thì phải ngủ sớm hơn dự kiến. Đà ăn chơi kể từ ngày thất học vẫn cứ không phanh, thôi hôm này ngày đại cát ta quyết phanh nó lại, hị hị.

Tình hình là fb nhiều người soi nên k thích lắm, blogspot rị mọ nửa ngày không ra pass nên phải làm cái wordpress này coi như có đóng góp cho xh trong lúc thất học.

Nhà mới thề thốt cho nó hoành tráng tí nào. Mở đầu w TO DO LIST 2012 vậy:

1. Luyện Ielts, mục tiêu 7. Lớp vắng vẻ, không trai gái đẹp, mình sẽ rất chuyên tâm học hành đây mà :((

2. Từ đây đến t7 mình sẽ quyết tâm làm lại Portfolio, coi như tự luyện lại vẽ tay vẽ máy luôn

3. Đi học hoặc tự học một lớp nhiếp ảnh

4. Niềng răng, lần này sẽ quyết tâm, xấu thì chết, chết thì bỏ =))

5. Mỗi ngày 1 note, không lười nữa, bé sẽ hông lười nữa =))

từ từ nhiêu đây, sẽ update liên tục