OOTD: Paisley Sunday

Tada ~~~ cuối cùng hôm nay vượt lười post được top đầu tiên cho OOTD, hị hị.

Chủ nhật là ngày ngủ nướng mà bị ba dựng dậy sớm đi ăn sáng. Tâm trạng nướng chưa khét chưa đã làm tinh thần làm đẹp của mình giảm đi kha khá, lười mix áo này quần nọ nên lôi jumpsuit ra mặc. Đơn giản, dễ giải quyết mà vẫn giữ vững hình tượng =)).

Mùa hè là mùa của họa tiết, nào là floral, animal, tribal print…và bộ jump này của mình là paisley print, màu sắc khá là hot, mix thêm túi và nón cói là ready for beach season.

Nice Print, right?

Hello Sunday !!!

Nice week, everyone 😀

Quán chay Yêu Thương

Hôm nay đổi gió, review món chay vậy. Voucher quán này mới đầu tính mua cho mẹ, tại mẹ hay ăn chay mỗi tháng, mà bị cái quán chay xì-tin này hông cho xài voucher những ngày ăn chay như Rằm, lễ Phật Đảng…giống như quán bán món mặn mà chỉ cho khách tới ăn mùng 1,15 =)). Cái mẹ mình la mình khùng cái không thèm thành ra phải lạch bạch đi ăn.Đi ăn trong một buổi trưa mưa gió, mấy chụp hình hết pin nên chụp bằng đt nên chất lượng hình hông cao nha.

Quán nằm trong một con hẻm to vừa vừa ở Lê Lợi, gần phố Tây. Hai đứa mặc áo mưa đến quán đứng xớ rớ một hồi mà 3 nhân viên đứng ở reception lâu lâu quay lại lấy mắt ngó, í là mình w bạn mình đứng ngay quán nhìn vô thể hiện rõ tui đến ăn nà, vậy mà không ai ra gởi xe hay chào đón. Đến lúc chịu hết nổi, mình mới kêu lên hỏi gởi xe ở đâu thì nhân viên quán mới công nhận sự hiện diện của tụi mình, haizzzzz. Quán trang trí khá eco-friendly, chất liệu chính là tre, tạo cảm giác gần gũi, mộc mạc đây mà, có điều hơi tham chi tiết nên cá nhân mình không thích. Vô quán là tự kéo ghế ngồi, tự bật quạt luôn, à quán k xài máy lạnh mà xài quạt, mỗi bàn 1 cây quạt công nghiệp. Xem sơ menu thì mình thấy overall price nằm ở mức trung bình, tức không rẻ như các quán chay thường, nhưng mềm hơn một số quán nổi tiếng như Hoa Đăng. Nhân viên khá nhiệt tình trong việc giúp tụi mình chọn món nhưng hỏi tới đâu không biết tới đó, một vài món được review ổn trên DDAU thì hôm đó không có. Cuối cùng mình order 4 món sau.

Đầu tiên là gỏi hủ dừa, thiệt tình không biết phải thái độ ban đầu của nhân viên làm mình ác cảm không mà mang cái dĩa gỏi lên là mình không ưng rồi. Dĩa gởi lềnh bềnh nước ở dưới nhìn khá chán, mình thích ăn gỏi thấm, không đến nổi phải khô rang, nhưng nước miền Tây chèo thuyền được vậy là em hông thích. Gỏi nêm nếm khá vừa ăn, ăn đến cuối thì hơi ngọt vì nước trộn nhiều quá, ăn kèm với nước mắm và bánh phồng.Đây là một món đơn giản, chỉ dừng ở mức độ chấp nhận được chứ không đặc biệt, ít nhất là đối với mình.

 

Đây là sake chiên giòn. Món này mình được ăn một lần khá lâu rồi. Chẳng là lần đó Út được sư cô trên chùa cho cả bao sake đem về lăn bột chiên cho cả đám ăn. Ăn giống như khoai tay hay khoai lang miếng chiên giòn vậy đó, nhưng vị thanh, cảm giác ít bột và ít ngán hơn. Vậy mà món này ở đây mình ăn miếng thứ 2 là ngán rồi, một phần là miếng sake cắt hơi to.

 

 

Một phần nữa làm giảm vị món ăn là tương ớt, ở đây xài tương ớt Cholimex, nhưng lạ cái tương ớt này không giống tương ớt ở nhà mình ăn. Mới đầu mình thấy chai Cholimex khác chai ở nhà nên hí hửng, tưởng Cholimex có packing mới. Ăn xong mới biết là packing khác nhau nên mùi vị khác nhau. Tương ớt này không cay tí nào, vị chua thì rất nhiều, ăn kì cục gì đâu. Ăn một chút chịu không nổi phải xin tương xí muội. Nguyên hình của ẻm đây, nhìn nhé, không phải em đẹp là em ngon đâu =)).

Còn đây là cơm chiên ruốc Thái. Cơm thơm thơm mùi ruốc, Thái hay Campuchia thì không biết. Topping là nấm xào. Cơm hạt to to, từng hạt rời nhau chứ không dính lẹo, nhưng không được dẻo. Trong cơm có khá nhiều ớt trái phơi khô. Cơm dùng cũng tạm nhưng mình không thích vì quá nhiều dầu mỡ, ăn ngán quá chừng.

 

Cuối cùng còn một món là rong biển cuộn kim châm. Với suy nghĩ trẻ thơ đây là món an toàn vì rong biển và nấm kim châm là 2 món mình yêu thích, nghe có vẻ cũng đơn giản mà phải hông !!! Vậy mà dọn ra là rong biển cuộn kim châm lăn bột chiên. Món này ăn không thì siêu nhạt nhẽo, chẳng có mùi gì, mà mình không hạp với tương ớt ở đây, hụ hụ. Cuối cùng mình nghĩ ra một idea tưởng chừng rất thông minh là moi rong biển và nấm trong ruột ra ăn. Bên trong rong biển cuộn 3,4 lớp dày cộm, nấm kim châm thì không thấy thân chỉ thấy mấy cái cùi nấm, hiểu rồi nha. Đã vậy còn bưng ra sau cơm, chả buồn chụp hình.

Tổng kết thì đây chỉ là một quán mình đi ăn cho biết, vì thấy DDAU review khá hấp dẫn lại nghe đồn đầu bếp kiêm chủ tiệm là em trai của cô Dzoãn Cẩm Vân dạy nấu ăn trên tivi. Nói thất vọng thì có vẻ hơi quá, nhưng mình không tìm ra được điểm nào đặc biệt để khen.

Mình cũng không phải là người ăn chay trường, một năm số ngày ăn chay cũng quá 2 bàn tay chút thôi, nhưng nhiều lần đi chùa với mẹ thì ăn cũng được kha khá đặc sản, có một chùa mình đi lâu rồi làm đồ ăn ngon lắm mà không nhớ tên gì. Chùa hình như nằm ở ngoại ô hoặc các quận đất đai rộng rãi, đối diện chùa là nguyên cái ruộng trồng xà lách xoong mát mắt. Món ở chùa cũng đặc biệt nữa, soup nấm với xôi. Ôi nhắc lại mà thèm :((

Tản mạn về handmade skincare

Hôm nay mình muốn nói một chút về handmade/homemade skincare – một phần trong thể thiếu trong daily routine của mình. Như mọi người đã biết, ngoài các sản phẩm commercial, gần đây, với tinh thần Go Green, các spa, các diễn đàn làm đẹp đều nổi lên phong trào homemade skincare, và cũng không khó để tìm mua các sản phẩm handmade này nữa.

Vậy mọi người hiểu thế nào về HS nhỉ? Nếu đối với mình, thì mình cho rằng đã là những sản phẩm được làm ra từ các nguyên liệu thiên nhiên và được làm một các thủ công, không chứ các chất bảo quản nên thời hạn sử dụng khá ngắn. Nói như vậy rõ ràng mình đã có chủ ý kick out các loại kem trộn ra khỏi danh sách này, vì cơ bản kem trộn toàn những kem thành phẩm trộn lại với nhau thôi, còn thủ công hay công nghiệp, thời hạn sử dụng ra sao, có trời mới biết :).

Dù phong trào đã rộ lên từ 1,2 năm trở lại đây nhưng mình nghĩ nó không hề xa lạ mới mọi người, có thể một trong các bạn vẫn đang áp dụng nó hằng ngày mà không biết đó thôi. Xem nào, có ai rửa mặt bằng nước vo gạo chưa, có ai gội đầu bằng bồ kết nấu chưa. Mình còn biết có mấy em bé mấy tháng tuổi đã biết áp dụng phương pháp làm đẹp này rồi nghen. Mấy em nào ít tóc hay được bà hoặc mẹ gọt vỏ bưởi đội lên đầu, he he. Nói vậy để mọi người hiểu rằng handmade skincare không phải là cái gì ghê gớm lắm hoặc to lớn quá, nó rất rất bình thường trong đời sống của các bạn thôi.

Ngày nay, khi mọi người có nhiều thời gian hơn để quan tâm chăm sóc bản thân thì còn người ta càng sợ độc hại hơn, vì vậy những sản phẩm làm bằng tay, từ các nguyên liệu thiên nhiên lại càng được ưa chuộng. Bản thân mình thì mình thực tế hơn, mình xài HS vì nó tiết kiệm tiền, hí hí. Quan niệm của mình về skincare cực kì rõ ràng, phàm những thứ gì nghiêng về làm sạch (srm, tẩy tbc, tẩy trang,…) , không lưu lại trên da quá lâu (tức là bắt buộc phải rửa sạch sau khi dùng) thì mình không cho phép bản thân đầu tư mạnh tay. Vậy là đến với HS thôi. Tính đến bây giờ thì mình xài HS từ 2 nguồn chính, một là mua từ một số chị homemade rồi bán, 2 là ở nhà DIY.

  • DIY thì khá là vui, vì mình vừa được làm vừa được xài chính sp mình làm ra, nhưng khi bắt tay vào làm rồi mới biết chua thế nào. Nếu làm cho bản thân xài thì chỉ làm mỗi lần ít ít, vì những thứ này không để được lâu, mà mua nguyên liệu mỗi lần ít ít thì ít ai bán =)). Chưa kể nguồn nguyên liệu ở VN dù thiên nhiên dồi dào nhưng chỗ bán thì khan hiếm, nghe mấy bạn ở bển cứ ra siêu thị mua là có mà ham. Ở siêu thị VN nhu cầu này chưa cao, nên không phải siêu thị nào cũng có, mà thú thật là mình chưa thấy siêu thị nào có đủ luôn. Order về thì ship, tax linh tinh cũng ít nhất gấp 1,5 giá thành. Vậy chủ trương rẻ có còn đâu !!! Nói tới đây thì mình cũng kể một việc mình có đến tận nơi một chị bán các loại nguyên liệu online, thú thật là mình không để ý, nhưng con bạn mình nó thấy và nói lại với mình. Việc là lúc đó mình mua linh tinh nhiều loại bột và FO, nhưng tất cả các lần cân múc bột cho mình chị ấy xài một cái ly duy nhất, xong loại này thì lau sơ cái ly bằng khăn giấy (loại cuộn) rồi múc tiếp loại khác. Rồi ok là bột có thể dễ dàng lau sạch nhưng qua tới share FO cũng quy trình y chang, share từ chai gốc vô 1 cái ly rồi rót vào chai nhựa, từ loại này qua loại khác thì lau sơ bằng khăn giấy. Mình thì nghĩ những dạng chất lỏng như FO hay tinh dầu khó mà lau sạch với khăn được nên cách share như vậy thì không thể đảm bảo loại này có bị mix với loại kia hay không lắm.
  • Có một số nguyên liệu chỉ cần xài mỗi lần ít ít mà mua ít không được, đầu tư 1 lần dễ nản nên mình chuyển sang xài thử 1 số chị bán đồ hommade. Chắc chắn một số người cũng sẽ nói làm sao tin tưởng được nguồn nguyên liệu của các bạn đó. Thiệt là mới đầu mình cũng nghi ngờ nhiều, nhưng cứ nghiên cứu một thời gian, xem feedback, quyết định xài thử thì mình thắc mắc với người bán nhiều lắm. Lúc đó mình sẽ coi reply của người bán đó rồi quyết định có mua hay không. Kiến thức và mức độ chuyên nghiệp của một người thường thể hiện qua nhất ở lời nói, mình thường chọn những bạn trả lời đầy đủ và tận tình một tí, có một số bạn quảng cáo nhiều hay đại loại bạn cứ xài đi rồi biết là mình cho out luôn. Mình còn nhiều chuyện cái nữa là mình hay góp ý chân tình với chỗ nào mình hay mua, vì sp handmade nên không phải lần nào cũng giống nhau 100% đâu. Hên là cũng có một số người hiểu và lần nào cũng giải thích hoặc tiếp thu ý kiến của mình mà không chửi =)). Theo mình đó là những người có tâm với sản phẩm họ làm ra, và mục đích của họ là phát triển sản phâm lâu dài chứ không móc túi khách 1,2 lần rồi thôi.

Lần tới mình sẽ review 1,2 chỗ bán đồ homemade mà mình đang xài. Vậy thôi không lảm nhảm nữa, hôm nay mưa cả ngày nên tâm trạng quá, đi làm truffle choco ăn cho đỡ buồn, hìhì.

Juice Beauty

Mình xài Juice Beauty được khoảng nửa năm rồi, nhiều lần tính làm review mà cứ chần chừ mãi, thôi nay có bạn pm hỏi bên Wtt nên làm luôn.

Trong bài viết này mình sẽ review các sản phẩm mình từng được xài qua của JB, có những cái mình chỉ xài qua 1 lần, và chưa có cơ hội sở hữu, nên bài viết theo cảm quan và sở thích cá nhân ở một số sp. Mình cũng sẽ không bàn sâu về ingredient ở bài review này vì sẽ có hẳn 1 bài khác về quan điểm lựa chọn skincare của mình.

List sp:

  1. Blemish Clearing Cleanser
  2. Hydrating Mist
  3. Green Apple Peel Full Strength
  4. Blemish Clearing Serum
  5. Oil-free Moisture
  6. Green Apple Massage oil Treatment
  7. Antioxidant Serum

Không đa dạng như các dòng sp Organic đình đám như Origins hay Naruko, skincare của JB chỉ có 3 dòng gồm Blemish (trị mụn), Green Apple (chống lão hóa, làm sáng da), Steam Cellular ( đặc trị da lão hóa); hiện nay có thêm 1 dòng mới là Alicia Silverstone. Lí do ban đầu mình chọn JB là do nó có showroom ở đây, giá thành tương đương như mua từ US ship về, sau này thì showroom nó chuyển đi khá xa, giá tăng lên 20-30%, thế là chuyển sang mua online cho nó lành. Ngoài ra, packing của JB cũng khá đơn giản, đa phần làm từ thủy tinh nên có thể tái sử dụng, ngoài ra cũng có mấy set nhỏ có thể xài từ 1-2 tháng để mọi người test thử. Các sp có mùi nước trái cây lên men đặc trưng rất dễ chịu, riêng mình thì rất thích vì cảm giác rất thiên nhiên mừ.

——————————————————————–

1. Blemish Clearing Cleanser:

Gel rửa mặt trị mụn, cái này mình chỉ xài được một lần trong lúc đi spa thôi. Do được người khác rửa mặt cho nên không biết là bọt nhiều hay ít, cũng quên ko sờ coi da có căng không, nhưng cảm giác còn nhớ được là rất rất mát. Suy nghĩ mùa này nắg nóng mệt mệt về mà rửa một phát mặt mũi mát lạnh thế thì như truyền điện, sướng lắm í. Nhưng mình vẫn ko quyết định mua em nó vì giá em nó khá chát so w mình. Mình quan niệm những cái phải rửa và lưu lại trên da không đến 5′ thì không đầu tư quá nhiều tiền. Chẳng hạn như cùng giá này mình có thể mua Purity có thể tẩy trang nhẹ cho những lúc xài chống nắng luôn.

2. Hydrating Mist

Công dụng của em này như toner, có mùi nhè nhẹ như nước hoa quả lên men. Em này thì mình xài sau khi rửa mặt, ngày 4,5 lần gì đó, cứ rửa mặt xong là xài, bất kể rửa bằng nước thường hay srm. Mình nghĩ ngoài tác dụng cân bằng độ pH cho da, mình nghĩ em này còn dưỡng ẩm nhẹ, nếu bạn cần một toner mát mẻ cho da thì em này không phải lựa chọn tốt. Từ ngày xài cái này, da mình có vẻ bớt nhờn hẳn, tình trạng thiếu độ ẩm lâu lâu cải thiện được một ít. Điểm trừ em này là giá cũng ko đáng yêu tí nào, ai mà xài toner để lau hay đắp mask thì chắc đau bụng à. Còn nữa là mình rất ghét cái vòi spray của tụi này, cả chai nhỏ lẫn lớn, tia nước và độ phun thì tốt, có cái vòi xịt 1 cái thì nửa phút sau mới xịt được cái tiếp theo, dễ mất hứng.

Lúc trước chưa xài moist nên mình thích toner này lắm, vì nó cung cấp độ ẩm nhẹ, nhưng dạo này moist miếc đầy đủ nên em nó đâm ra vô thưởng vô phạt, chỉ dành xài tối và mấy lúc nóng quá ko mún ịn bất cứ gì lên mặt thôi.

3. Green Apple Peel Full Strength

Mình đây chính thực là con nghiện các loại tẩy tế bào chết, hồi xưa không biết có khi tẩy tuần 4 lần, sau này được dạy dỗ thì tuần 2 lần thôi, và cả tuần chỉ chờ đến ngày tẩy =)). Em này mình chưa xài loại sensitive vì khi nghe tư vấn thì cảm thấy da sensitive của mình chơi được full strength.

Cách xài hiệu quả nhất của em này là rửa sạch mặt -> xông -> apply 1 lớp mỏng – > đợi 10-15′ cho hơi khô -> thấm ướt tay rồi massge mặt -> rửa lại bằng nước. Nhà mình thì k có máy xông, đôi khi lười nấu nước nên ntn: rửa mặt -> peel off gel -> apply 1 … (như trên). Nghe tới đây chắc mọi người nghĩ mình trâu bò quá, double tẩy như thế thì hại da, nhưng ngược lại sau khi chuyển qua cách này thì da mặt mình chuyển biến rõ rệt luôn. 1/3 hủ đầu mình xài theo cách trên bao bì thì ko thấy tác dụng lắm, đơn giản chỉ là da mịn mền hơn tí. Từ ngày mình áp dụng theo cách thứ 2 thì da đều màu hơn, cảm giác da khỏe hơn thấy rõ, vết thâm gì cũng nhanh bay hơn.

Khi xài sẽ có cảm giác khá châm chít, đó là lúc em nó đang tác dụng lên da đấy, sau đó da sẽ đỏ khoảng từ 10′-20′ rồi thôi. Đó là tác dụng bình thường nha. Nếu xài theo hướng dẫn trên packing mà ko thấy tác dụng thì mình khuyến khích kết hợp w xông hơi hoặc peel off gel nhẹ nào đó nghen.Giá em này cũng khá là cao, $45/2oz, nhưng xài ít hao lắm, như mình tuần 1 lần cỡ 1 đồng xu 1k thì nửa năm mới hết nửa hủ thôi. Đối w Cei đây là 1 món đáng đầu tư, cũng là 1 trong những sp chủ lực của JB.

4. Blemish Clearing Serum

Mình cũng mới tập tành xài serum thôi nên review ko được bao quát lắm đâu. Tác dụg chính của em này là giảm mụn và ngừa mụn. Mình dùng giảm chứ không phải trị, vì em này theo mình chỉ có thể trị các mụn nhẹ, đỏ, tóm lại là các loại mụn nhẹ, chứ các lại mụn lẩn nhẩn dưới da hoặc mụn bọc nặng thì mình ko nghĩ là em nó trị hết sạch được.

Mới đầu da chỉ bị mụn lẩn nhẩn dưới da thì thấy em nó vô thưởng vô phạt, nhưng đợt breakout vừa rồi mới làm mình thấy rõ tác dụng của em nó. Tình hình là đợt trước cũng thi hành chính sách tiết kiệm, dùng sữa chua và bột yến mạch rửa mặt, lúc đầu khá ổn, tự nhiện sau 2 tuần mặt nổi lên kinh dị luôn, toàn mụn đỏ và mụn sữa. Mới đầu chán không xài serum gì hết vì bản thân serum này khá ẩm, nhưng sau mấy ngày chịu ko nổi xài đạ i 2 ngày thì giảm kha khá, lúc đó mới thấy rõ tác dụng của em này. Trong tương lai gần sẽ cố gắng dùng em này để trị mụn từ từ, chứ mấy cái dược mp làm khô da quá, cứ xài được 3,4 ngày là da bong tróc như rắn. Có lẽ các sp của JB chủ yếu dành cho dân Châu Âu nên sp nào độ ẩm cũng khá cao, ngay cả em này mình thấy dành cho da mụn nhưng cũng ẩm lắm. Apply thì thấm khá nhanh, mùi nước trái cây len men đặc trưng, nhưng dù thấm thôi thì vẫn để lại 1 lớp màng ẩm trên da, có chứ Vit C nên mình cũng ko xài vào buổi sáng.

5. Oil-free Moisture

Có thể nói đây là moist đầu tiên mình xài. Mình xài 2,3 lần thôi thì chịu không nổi vì em nó ẩm quá. Apply một lượng bé tí mà 15′ sau sờ lên vẫn thấy sticky ghê gớm. Bỏ luôn không xài nổi nữa.

6. Green Apple Massage oil treatment

Em này mình được xài ở spa thôi, mùi thơm rất dễ thương và relax, nhưng giá thành thì không dễ thương tí nào nên không có ý định mua, lâu lâu nhớ thì đi spa thui ;))

7. Antioxidant Serum

Serum này mình được cho sample, nhưng xài 1 lần rồi vứt luôn vì quá ẩm, thấm hay chưa thấm gì nó cũng sticky quá trời quá đất. Ấn tượng nhất của em này là mùi dễ thương, giống như trà bông cúc hay nước sâm vậy đó.

Quán Sông

Đây là một quán ăn Hoa khá lâu đời nằm ở quận 5. Phải nói mình ăn quán này từ hồi bé tí, vì ba mẹ mình có bạn nhà sát vách. Lúc này thì ít ăn chỗ này hơn, nhưng những khi họp mặt gia đình thì quán Sông là một top choice :D.

Phải nói sau nhiều năm quán cũng chẳng thay đổi gì, chắc vì nghĩ mình đã có một lượng khách nhất định nên không thèm quan tâm phần này chăng. Phần nội thất đã xuống cấp kha khá so w hồi xưa nhưng vẫn gọi là tạm chấp nhận được. Có một điều mà đến nay mình mới phát hiện là ánh sáng ở quán rất rất đẹp, cực kì chuẩn để chụp hình review các món ăn. Haiz vậy mà hình ảnh của mình rất sơ xài, một phần vì đi ăn cả gia đình, canh này canh nọ để chụp sợ bị người lớn la, w bài xoay tròn to khó thao tác nữa.

Trong lúc chờ món chính lên thì mỗi bàn có 1,2 đĩa nhỏ đậu phộng hấp đã lột vỏ, còn lớp lụa nâu. Dù là món đi kèm và được free nhưng ăn rất vừa miệng. Đậu phộng hấp vừa chính tới, giòn giòn, béo béo, ngọt ngọt. Dĩa kế bên trong hình là xoài thì phải, huhu lo ăn đậu phộng mà hông để ý.

Vịt quay Bắc Kinh, tình yêu muôn thửa. Cái này đi nhiều người mới dám kêu, vì một dĩa da như vậy là cả con vịt, các phần thịt còn lại làm được tận 2  món nữa, nên khi order món này bạn đã nắm chắc 3 món bắt buộc rồi nghen. Dĩa da vịt quay màu nâu vàng đẹp mắt, giòn ruộm, không nhiều dầu mỡ như nhà hàng Lẩu Hải Sản HK. Bánh tráng bò bía và dưa leo, hành cuốn chung…chep chep. Nói thêm có một số tiệm thì nhân viên sẽ “lột” da vịt và cuốn luôn trước mặt khách. Mình ghét chỗ nào phần da còn quá nhiều mỡ, ăn mau ngán lắmmm.

Gà hấp muối, khi mami order mình đã cản, mà ko thành công. Kết quả là món này rất dở nên ế luôn cả dĩa. Mami nói lần trước ăn ngon lắm. No idea luôn, vì khẩu vị của mami khá khác mình nên thường món nào mami có kêu ngon cỡ nào mình cũgn phải nếm thử mới tin. Nghe chê dở nên không đụng đũa luôn, thành ra không biết dở chỗ nào.

Mì xào vịt. Món này sử dụng mì xào dòn, mình đợi mọi người gắp hết phần mì dòn ở trên rồi mới lấy phần. Lớp mì dưới sau khi đã thấm nước sốt thì vừa ăn, còn ít độ giòn, cộng thêm một tí độ dai vừa phải. Rau xanh ở đây cũng rất thấm gia vị, giòn giòn, ngọt thanh, thấy dĩa rau để riêng không biết là phải order hay đi kèm nữa.

Miếng cua tay cầm. Món này được để trong thố, chụp hình cái quay qua quay lại hết trơn, vớt được vài cộng miếng vụng và 1 cái càng bé tí. Miếng đã ướp qua gia vị, ăn trơn và thanh thanh. Cua rất ngon và tươi nghen, nghe mọi người nói chứ tui ăn được chút ét hà :((.

Tàu hủ Tứ Xuyên….ngon….rất ngon. Thành phần món này rất đơn giản, tàu hủ cắt bằng ngón tay, thịt băm nhuyễn, ớt cắt nguyễn và nước sốt. Tất cả ở trong một cái thố và có rất nhiều hành lá trên mặt. Tàu hủ mềm trơn, cộng w vị cay bốc lửa, huhu nhắc lại vẫn thèm. Ai ăn không được cay thì dặn ít hoặc không cay. Riêng mình thì món này phải càng cay mới càng ngon. Ngoài ra món này còn một version khác có thêm nấm đông cô và mực cắt nhỏ nhưngtheo khẩu vị của mình không ngon. Món này ăn kèm w cơm, cơm kêu theo chén. Một chén đầy luôn như vậy nà, ăn ná thở.

Bánh trứng tráng miệng, được tặng. Dở ẹt à, lớp vỏ bánh mới cầm vô là rơi rụng tá lả vì nó nát quá, trứng bên trong thì nhạt nhẽo không vị, chỉ được cái nóng nên ăn còn vớt vát. Món này bên Hoằng Long ngon lắm, ăn mấy năm rồi mà nhớ tới bi h.

Còn món vịt chiên nữa mà lo ăn không quên chụp rồi…

Để mình cho điểm thì quán sẽ được 4/5 điểm, tuy phong độ tùy món nhưng những món chủ chốt và yêu thích của mình lúc nào cũng ngon. À món còn có món mướp tay cầm, là mướp xào trong thố nhưng rất ngon, đứa không thích ăn mướp như mình mà ăn ở đây 1 lần rồi ghiền luôn, có điều hôm qua nhiều món quá nên không kêu 😦

Phải tại thời tiết !!!

Dạo này mình cứ lười sao đó

Tinh thần và cảm xúc cứ y chang thời tiết, làm cái gì cũng dễ nản dễ chán, kết quả là mọi thứ liền dẫm chân tại chỗ

Đã gần hết tháng 4, có nghĩa là gì ? Gần đến tháng năm rồi đó, thương thì nhà có 2 cái sinh nhật trong tháng này, 1 già 1 trẻ. Giờ thì còn 1 trẻ thôi 🙂

Nhưng bây giờ cũng ko cưng chiều bản thân được nữa, tháng 7 đến bây giờ.

  • Tạm thời hô hào 1 tí, hy vọng có thể đưa bản thân lại vào quy củ, chậc chậc
  • Dậy lúc 7h sáng và đi ngủ trước 12h
  • Bắt tay vào ôn luyện
  • Chuẩn bị cho Garage sale đợt tháng 5, lúc này up bài muare cũng cần tiền, thôi thuê mặt bằng làm 1 ngày cho xong. Thử làm salewomen phát nhở
  • Trả bài review: Skincare routine (cái này lắm và chi tiết quá thể), Lipbalm
  • Tìm nhà và lên list ti tỉ thứ cần mua

Vâng, hôm nay than lần cuối thôi nhé 😦

Dạy con theo Tây !!!

Nghe có vẻ rất sính ngoại, nhưng đọc rồi hãy nói…

Bài này chắc không là có gì là mới, nhưng đọc đi đọc lại vẫn thấy hay.

Mình thì không có ý định lấy chồng sớm ngay cả không thích đẻ con, nhưng cứ để đây, biết đâu được, đến bh thì ít dám nói chuyện xa xôi lắm rồi :)).

—————————————————

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…

(Sưu tầm)

Geisha’s Coffee and Tea House

Đi khoảng 2 tuần rồi, h mới moi hình ra đây.

Một buổi chiều thứ 7, được nghỉ học, quá quởn, rủ bạn Zón qua nhà chơi trò make up. Chơi một hồi chán, nhớ ra có mấy cái voucher sắp hết hạn, thế là đi. Thứ 7 màu chảy về tim, 2 con ‘ế’ ra đường cứ liên miệng, đường đông quá, gần tới nơi thì sực nhớ chưa đt book =)).

Quán nằm trên đường lớn, lúc mình tới thì khá vắng khách, hoặc không muốn nói là vắng hoe. Đậu xe xong rồi chị quản lí tiệm fashion ở dưới mới đề nghị bạn Zón nhà ta đi gởi xe. Tội nghiệp con bé, lại lạch cạch chạy đi rồi phải đi bộ lại, cũng phải hơn 5′.

Không gian tương đối nhỏ, nội thất không có gì đặc biệt. Cầu thang giữa các tầng lầu hẹp và khá hoài cổ, lâu lâu đi ngang bếp thì nghe mùi bơ nứt mũi.

Nhân viên tương đối thân thiện, cả tiệm thì chỉ thấy 2 người, 1 người ở dưới đón khách, 1 người phục vụ, hết. Lúc mình bước lên tầng đầu tiên thì nhân viên gợi ý ở trên còn 1 lầu thế là lên. Nói chứ mình ghét tiệm nào làm cho nhiều lầu, khách muốn ngồi thì nói chưa mở đèn, chưa dọn bàn, chưa bật máy lạnh, etc

Image

Đồ ăn và thức uống ở đây không hề rẻ, nhớ không lầm món chính dao động từ 100k~200k, sinh tố ~50k, nhưng đổi lại chất lượng thì không đáng với số tiền đã bỏ ra.

Nước uống không có gì xúc xích, tiền này uống 4beans có lí hơn.

ImageMình order 1 phần bò một phần gà (cái này ăn quên chụp). Bò mềm, thấm gia vị nhưng ướp không ngon, khá nồng mùi bơ, khoai tây chiên quá cứng, như đã bị chiên lại. Gà thì rất dầu, vẫn rất nồng bơ, cơm thì chiên cứng và khá mặn. Thất vọng thì ít, vì cơ bản không thể mong gì nhiều ở những quá cf, tiếc tiền thì nhiều, dù có 2 voucher =)).

Dù vậy 2 đứa rất lì, thấy người ta ăn pancake cũng ham hố ;)). Khi thấy dĩa pancake chà bá lửa đem ra là hết hồn rồi. Bánh vị trà xanh, mà ko thơm mùi trà. Lớp bánh dày, ăn khá ngán, lớp dark chocolate không cứu vãn được bao nhiêu. Haiz….

ImageVà cuối cùng, bạn Zón phải trả tiền gởi xe 10k, trả xong 2 đứa tự nói nhau, thôi bỏ học đi giữ xe =)). Đi cf ở SG, giữ xe ở chỗ khác là chuyện thường, như MOF hay Princess and the pea, nhưng tất cả đều được free mà…Mất toi một buổi tối t7.